bù nhìn
bù nhìn

Trời cao đất rộng thênh thang,
Tiếng hò giọng hát ngân vang trên đồng,
Cá tươi gạo trắng nước trong,
Hai mùa lúa chín thơm nồng tình quê

Chỉ vỏn vẹn trong bốn câu thơ mà cả khung trời quê hương Việt Nam như được tái hiện không thể lẫn vào đâu được. Bởi điệu lý câu hò trên những cánh đồng lúa chín vàng ban trưa điểm thêm cái màu trắng  phiêu bạt nắng mưa của cánh cò mảnh mai từ lâu đã trờ thành biểu tượng bình yên cho non nước ta, một đất nước có nền nông nghiệp lúa nước lâu đời.

Bình minh, những giọt sương mỏng manh còn e ấp đọng lại trên những lá lúa sắc nhọn. Đám trò nhỏ rìu rít náo cặp sách, nón mũ lũ lượt băng qua những ngọn lúa đung đưa quấn lấy chân mấy cô cậu trò nhỏ như muốn theo bước đền trường. Ánh mặt trời bắt đầu le lói nhè nhẹ hắt lên mặt, tôi chẳng vội tránh thứ ánh sáng tinh khiết đầu tiên của ngày mới, mặc cho nắng phản phất cái sắc vàng của lúa lẫn cái hương lúa chin nồng nàn cứ quấn lấy tôi như yêu thương vỗ về.

Lúa Chín

Thân đến lá chỉ một màu vàng nhạt, hạt tròn tròn bé tí ánh lên lên màu vàng ươm nặng trĩu rũ xuống, cả sắc trời phút chốc như nhuộm thắm cái sắc vàng của lúa. Thì đột nhiên gió lùa đến, lúa hò reo nhảy múa ôm nhau lượn vòng thành từng cơn sóng lúa, mấy ngọn sóng ấy cứ mải mê đuổi bắt nhau đến bạt ngàn vô tận mà chẳng một lần mỏi mệt. Rồi chợt bỗng yên ắng đến hụt hẫng luyến tiếc kiếm tìm gió đã đi đến tận phương xa để sắc vàng thôi không nức nở đợi chờ. Khoảnh khắc ấy tôi muốn thu gọn vào tầm mắt, đầu ngẩng cao dang rộng vòng tay để nghe lúa thì thầm be bé để bắt trọn cảnh đắt trời cho..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *