Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.

Gió nhè nhẹ mang cái hương gạo chín có chút ngòn ngọt tận đáy lòng xộc vào mũi. Tiếng lục bục trong nồi ngày một rõ, thỉnh thoảng thấy nắp nồi tự mở mắt he hé lén nhìn xung quanh rồi vội vội vàng vàng đóng sầm lại. Có đứa nhỏ hét lên “Cơm sắp chín rồi Hai ơi!”

Là vậy đó, hình ảnh ngày xưa cũ tôi vẫn hay ngồi canh nồi cơm bên bếp lửa dần hiện ra sưởi ấm khoảng không vắng lặng của đứa sinh viên xa nhà.

nấu cơm

Ngày xưa muốn có được bát cơm trắng dẻo thơm, người nấu phải tỉ mỉ và nắm giữ muôn vàn bí quyết từ đo lượng nước đến canh lửa nếu không muốn nồi cơm bị khê hay sống, có lúc quá khô hay khi lại nhão, hay làm sao những lúc ăn cơm trắng nhưng vẫn thoang thoảng mùi lá dứa dễ chịu … Chứ đâu được hiện đại như bây giờ có nồi cơm điện, bật nút là làm nên điều kỳ diệu. Mở nắp nồi cơm ra là cả một khoảng lặng nghe hạnh phúc ngập trong hơi nóng phả vào mặt. Là yêu thương mẹ xới vung bát cho đám con nhỏ, là chắt chiu khó nhọc công sức cha làm nên hạt cơm trắng dẻo thơm con ăn.

Bởi mới nói, bát cơm trắng như là xúc tác cho tâm hồn, là liều thuốc tinh thần hồi tưởng ký ức bình yên bên gia đình sau những tháng ngày con mãi miết chạy theo bộn nơi xa. Có lẽ cơm trắng là thức ăn hằng ngày không thể thiếu của người dân Việt Nam ta mà còn cả khu vực Đông Nam Á, Đông Á. Là chút hương vị ấm lòng những đứa con xa xứ, mỗi hạt cơm là một nổi niềm quê hương nhắn gửi. Rồi thì cứ mơ về cái quê hương xứ sở gạo muôn đời ấy mà tự hào quê ta xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *